14/05/2025
[Mùa bế giảng của những kẻ đã rời xa mái trường]
_______________________
Tháng Năm lại về, nắng lại vàng hoe trên hàng phượng đỏ, tiếng ve lại ngân vang đâu đó trong những trưa hè oi ả. Mùa bế giảng năm nay không còn dành cho tụi mình nữa – những đứa học trò đã rời xa mái trường cấp ba từ mùa hè năm ngoái. Nhưng lạ thay, tim vẫn chùng xuống, mắt vẫn ươn ướt khi nghe ai đó nhắc đến hai chữ "chia tay".
Tụi mình tưởng đã quen với cuộc sống mới: giảng đường đại học, những người bạn mới, những trang vở ghi bằng bút màu khác, không còn dấu tích của bảng đen, phấn trắng hay tiếng gọi cô thầy thân thuộc. Ấy vậy mà chỉ cần thấy tấm ảnh ai đó đăng về lễ bế giảng, chỉ cần nghe tiếng ve khẽ len qua khung cửa sổ, là ký ức như trào dâng, nhấn chìm cả tâm trí.
Nhớ những buổi học cuối cùng, cả lớp chẳng đứa nào chịu nghiêm túc, tụm năm tụm ba chụp ảnh, viết lưu bút, vẽ bậy vào vạt áo trắng – như thể cố níu lấy một điều gì đó đang vội vàng trôi đi. Nhớ ánh mắt cô chủ nhiệm ngày hôm ấy – nửa vui vì tụi mình trưởng thành, nửa buồn vì ngày mai không còn được nhìn thấy lũ học trò ồn ào mà cô yêu như con ruột.
Tụi mình đã từng ao ước rời khỏi trường cấp ba thật nhanh, để được "tự do", để khỏi phải học môn này môn kia, để không bị điểm danh, để không bị gọi lên bảng… Nhưng rồi khi thực sự bước ra khỏi cánh cổng ấy, mới biết hóa ra, thanh xuân ở lại phía sau. Và mùa bế giảng năm ngoái... là lời tạm biệt cuối cùng với một thời không thể trở lại.
Có lẽ tụi mình sẽ còn nhớ rất lâu – nhớ cái cách cả lớp ôm nhau khóc giữa sân trường, nhớ giọng cô nghẹn lại khi dặn dò điều cuối cùng, nhớ bài hát chia tay vang lên trong ánh hoàng hôn, và nhớ cả người bạn từng thầm thương chưa kịp nói gì trong suốt ba năm…
Tháng Năm năm nay, không còn áo dài trắng tung bay trên vai tụi mình nữa. Nhưng ở một góc nhỏ trong tim, mùa bế giảng vẫn sống mãi – như một kỷ niệm đẹp nhất, thiêng liêng nhất của tuổi mười tám.
Vì tụi mình đã từng là học sinh – đã từng sống những ngày thanh xuân không hối tiếc…
Send a message to learn more