An đi tiếp

An đi tiếp Hành trình làm lại cuộc đời của mẹ đơn thân - 1 mình nuôi 2 con gái ở Hà Nội.

Gửi em - người phụ nữ đang chông chênh và giấu những giọt nước mắt vào trong.Tôi hiểu mỗi sáng thức dậy, em mang trên va...
20/05/2026

Gửi em - người phụ nữ đang chông chênh và giấu những giọt nước mắt vào trong.
Tôi hiểu mỗi sáng thức dậy, em mang trên vai biết bao nỗi lo toan. Gánh nặng cơm áo gạo tiền, việc vén khéo, chăm chút cho hai đứa con nhỏ vắt kiệt sức lực của em. Bên cạnh chẳng có ai đỡ đần, một tay em tự cáng đáng hết thảy, mặc cho người thương, kẻ lạnh nhạt.
Thương em những lúc thời gian lướt qua vội vã: tranh thủ ăn miếng cơm, chợp mắt vài phút, rồi lại lụi cụi quay video, cặm cụi viết bài.
Thương cả những đêm em trằn trọc mất ăn mất ngủ vì những tâm huyết bỏ ra chưa thể hái ra tiền lúc này. Giữa những ngổn ngang ấy, em vẫn phải dốc sức làm tốt công việc hiện tại – chỗ dựa tài chính duy nhất nuôi sống ba mẹ con.
Giữa giông bão cuộc đời, tôi biết em đã chật vật vô cùng. Nhưng thật đáng tự hào, sau bao nhiêu lần vấp ngã và chới với, em vẫn gạt nước mắt, chọn cách đứng thẳng, bước tiếp và không bao giờ lùi bước. Mạnh mẽ lên em nhé, ôm em và thương em thật nhiều!
Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân, và em không hề đơn độc. Cố gắng lên em nhé.

14/05/2026

Cầm đúng 3 triệu tiền ăn một tháng ở đất Thủ đô, hai đứa con nuôi ở quê lên chơi thì thiết đãi món gì cho trọn vẹn?

10/05/2026

Sống thật với hoàn cảnh hiện tại. Gạt bỏ cái tôi xuống và bước tiếp 💪

06/05/2026

Bát canh 0 Đồng & Ước Mơ Của Bố


04/05/2026

Hành trình vạn dặm từ những bước chân đầu tiên 😊


02/05/2026

Chúc mừng sinh nhật tình yêu bé bỏng của mẹ.
Chúc em có 1 cuộc đời đầy trải nghiệm và hạnh phúc với hành trình của mình.
Yêu emm 🍀

01/05/2026

Trải qua bao nhiêu giông bão, phụ nữ chúng mình rốt cuộc chỉ cần một góc tĩnh lặng và bữa
cơm chay thanh đạm như thế này thôi.


Có ba câu hỏi mình thường xuyên nhận được:"Sống một mình, không có ai đỡ đần chăm sóc con cùng, có buồn không? Buồn chết...
01/05/2026

Có ba câu hỏi mình thường xuyên nhận được:
"Sống một mình, không có ai đỡ đần chăm sóc con cùng, có buồn không? Buồn chết đi được sao mà chịu nổi? Lỡ có chuyện gì thì ai lo?"
Câu hỏi này có 3 ý, và mình xin chia sẻ thật lòng theo từng góc độ thế này:
1. Sống một mình nuôi con có buồn không?
Có buồn chứ, nhưng cảm giác đó chỉ thi thoảng ghé qua và cũng không quá nặng nề. Vì mình hiểu rất rõ đây là cuộc sống thực tại của mình, không ai sống hộ mình được và mình cũng không thể dựa dẫm vào ai. Khi đã xác định được điều đó, mình cứ thế tự dặn lòng phải cố gắng.
2. Buồn đến mức không chịu nổi?
Hoàn toàn không, vì mình có rất nhiều hoạt động và niềm vui cá nhân để lấp đầy quỹ thời gian: từ việc đọc sách, chơi với các con, nghe zoom học tập, cho đến làm video, viết content, bán hàng hay thi thoảng gặp gỡ bạn bè.
Quan trọng hơn cả, mình có một người bạn tri kỷ - đó chính là bản thân mình. Mình kết nối sâu sắc với chính mình, để "người bạn lớn" này luôn kề cận, đồng hành và chia sẻ mọi buồn vui. Khi tìm về thế giới bên trong nhiều hơn, mình nhận ra sự bình yên ở đó là không nơi nào sánh bằng.
3. Lỡ gặp chuyện thì ai lo?
Không ai cả, mình phải tự lo cho chính mình. Giải pháp của mình là: dắt túi một gói bảo hiểm nhân thọ, trang bị thêm một chiếc thẻ chăm sóc sức khỏe. Cuộc sống này, chìa khóa cốt lõi là luôn phải chủ động.
Hiện tại, mình đang hướng tới:
- Độc lập về tài chính: Để không phải sống dựa vào ai, không cần nhìn sắc mặt ai để sống. Có tài chính, mình có quyền hiên ngang nói KHÔNG với những điều mình không thích.
- Độc lập trong tình cảm: Không sống phụ thuộc vào tình cảm của người khác. Không cần tình cảm của ai đó ban phát mà tự mình vẫn luôn giữ được trạng thái cân bằng.
Thực ra, chẳng ai muốn mình đơn lẻ, nhưng đôi khi đó lại là một món quà của số phận. Mình cũng đã từng đau khổ, vật vã, nhưng giờ đây mình chọn cách đứng dậy, lau khô nước mắt và mạnh mẽ bước tiếp.
Dù là một mình, hai mình hay nhiều mình, thì rốt cuộc đều giống nhau ở một điểm: tất cả rồi sẽ rời đi, chỉ có chính bạn là ở lại với bạn đến trọn cuộc hành trình.
Khi nội lực đủ lớn, bạn sẽ không cần vay mượn ngoại lực để đứng vững mà không còn thấy chênh vênh.
(安)

Bữa tối 15 cành của hai mẹ con và lý do quyết định khó nhất dịp lễ này của mẹ bỉm.Lễ này mọi người nhộn nhịp về quê, còn...
30/04/2026

Bữa tối 15 cành của hai mẹ con và lý do quyết định khó nhất dịp lễ này của mẹ bỉm.

Lễ này mọi người nhộn nhịp về quê, còn hai mẹ con mình chọn ở lại phố. Lướt mạng thấy nhà nhà check-in quê nội quê ngoại, thú thật là cũng chạnh lòng và nhớ nhà lắm...

Nhưng bù lại, mâm cơm tối nay của hai mẹ con lại rất ấm áp. Đúng là "bán anh em xa mua láng giềng gần", mớ ngải cứu non này là cô em hàng xóm chất lượng vừa giúi qua cho. Sẵn nhà có trứng gà ta ông ngoại gửi từ đầu tuần, mình đem rán luôn. Vừa rẻ, vừa tốt cho tiêu hóa, giảm đau đầu, mẹ ăn lại mát sữa cho em ti.
Em bé thì có tiêu chuẩn riêng: 40 nghìn cá hồi mẹ chia 3 bữa, tối nay nấu với bí đỏ ngọt lịm. Bữa tối của hai mẹ con tính ra chưa tới 15 nghìn
mà no nê, sạch sẽ.
Nhiều người hỏi sao nghỉ lễ dài thế mà không về? Thật ra thuê xe về quê mất 2,4 triệu thì xót ví, mà ôm con nhỏ chen chúc xe khách ngày lễ thì tội con quá. Nhìn em bé ăn ngoan, ngủ say sưa trong góc phòng quen thuộc, không bị hành xác vì say xe hay khói bụi đường... mình mới thấy đánh đổi một chút chạnh lòng để lấy sự bình yên cho con là hoàn toàn xứng đáng.

Dặn lòng đợi con cứng cáp thêm chút nữa, mẹ con mình về quê cũng đâu có muộn, con nhỉ?
Lễ này, có mẹ bỉm nào cũng đang ôm con ở lại phố giống mẹ con mình không? Điểm danh chia sẻ với nhau cho đỡ tủi thân nhé!


Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when An đi tiếp posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category