Xem là ghiền

Xem là ghiền Gói ghém niềm vui trong từng bài viết. Hy vọng bạn tìm thấy sự thư giãn tại đây. 🍬🎬

[Full] Tôi liên tục gặp một giấc mơ kỳ lạ.Trong mơ, tôi và một người đàn ông ân ái không ngừng, đêm đêm quấn quýt. Nhưng...
08/06/2026

[Full] Tôi liên tục gặp một giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, tôi và một người đàn ông ân ái không ngừng, đêm đêm quấn quýt. Nhưng tôi không hề quen biết anh ta.

Sau này, tôi tố cáo một nữ sinh cùng lớp gian lận trong kỳ thi cấp 4, khiến cô ta suýt nữa thì không tốt nghiệp được. Cô ta tức điên, gọi người chú quyền cao chức trọng trong nhà đến "chống lưng" cho mình.

Ai cũng nghĩ tôi tiêu đời rồi.

Tôi ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy người chú của cô ta thì tôi thầm nghĩ rằng đúng là mình tiêu đời thật rồi.

Trong giấc mơ tối qua, tôi hôn người đàn ông mà mình vẫn thường quấn quýt kia quá mãnh liệt, đến mức làm rách cả môi người ta…

Khoan đã.

Sao trên môi người chú kia cũng có một vết thương như vậy?!

Vào khoảnh khắc Doãn Tư Hành xuất hiện, tôi tưởng mình lại nằm mơ. Tôi véo mạnh vào đùi mình một cái, tôi mới chắc chắn đây là hiện thực.

Doãn Huyền đứng bên cạnh anh ta, đắc ý nói: “Ôn Khê Trúc, chú tôi đến rồi, bây giờ cô xin lỗi tôi vẫn còn kịp.”

Tôi hoàn toàn không nghe thấy cô ta nói gì mà chỉ chăm chú nhìn vào mặt Doãn Tư Hành.

Sao lại như vậy?

Anh ta trông hệt như người đàn ông trong giấc mơ của tôi: những đường nét trên gương mặt đều cực kỳ tuyệt vời, bộ vest trên người chỉnh tề không chút tì vết.

Điều đáng sợ nhất là, khóe miệng anh ta… có một vệt đỏ ở đúng vị trí tôi đã cắn rách trong mơ tối qua.

Đây là trùng hợp sao?

“Ôn Khê Trúc, cô có nghe tôi nói không đấy?”

Doãn Huyền có chút thiếu kiên nhẫn, tăng âm lượng lên: “Tôi bảo cô xin lỗi! Ngoài ra, cô phải công khai tuyên bố rằng việc tố cáo tôi nhờ người thi hộ cấp 4 hoàn toàn là vu khống, là cô cố ý bôi nhọ tôi!”

Tôi thu hồi ánh mắt, nhìn Doãn Huyền đang giương nanh múa vuốt: “Tôi từ chối.”

“Cô điên rồi! Cô có biết chú tôi là ai không?! Chú ấy là cổ đông của công ty Bác Nguyên, chỉ cần chú ấy động một ngón tay thì lời mời làm việc từ Bác Nguyên mà cô vừa nhận được sẽ không còn hiệu lực nữa. Sau này, mấy công ty liên hiệp với nhau cấm cửa cô thì cô sẽ hoàn toàn tiêu đời!”

“Vậy thì tiêu đời thôi.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Doãn Tư Hành, nói từng chữ từng nói: “Dù sao đi chăng nữa thì tôi tuyệt đối không nhượng bộ.”

Khi tôi đi ra từ văn ph òng khoa, các bạn học xung quanh đều chột dạ không dám nhìn tôi.

Bởi vì vừa nãy, tất cả bọn họ đều làm giả lời khai.

Tất cả mọi người - bao gồm cả cố vấn học tập và một số thầy cô - đều biết chuyện Doãn Huyền nhờ người thi hộ cấp 4 mới qua được. Tuy nhiên, mọi người đều chọn mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện này.

Thậm chí sau khi tôi tố cáo, họ còn chủ động làm giả lời khai để giúp cho Doãn Huyền.

Lý do chỉ có một: Doãn Huyền là học sinh đặc quyền nổi tiếng của trường chúng tôi.

Nhà họ Doãn vốn dĩ giàu có. Kể từ khi chú của Doãn Huyền là Doãn Tư Hành tiếp quản sự vụ của gia đình, tốc độ phát triển của gia đình họ nhanh như tên lửa. Từ trung tâm thương mại đến công viên giải trí trong thành phố này đều do anh ta xây dựng. Ngoài ra, rất nhiều doanh nghiệp lớn cũng có cổ phần của Doãn Tư Hành.

Làm mất lòng Doãn Huyền thì cũng đồng nghĩa với việc làm mất lòng Doãn Tư Hành.

Mặc dù Doãn Tư Hành chưa đầy ba mươi tuổi, nhưng đã là ông trùm quyền cao chức trọng. Không ai dám chọc vào anh ta.

Chỉ có tôi, là một kẻ cứng đầu.

Một khi việc tôi tố cáo là sự thật, rất có thể Doãn Huyền sẽ không tốt nghiệp được.

Cô ta hoảng loạn, gọi người chú đang đi công tác nước ngoài về để chống lưng cho mình.

Bạn cùng ph òng đi sau tôi, khuyên nhủ hết lời: “Cậu cần gì phải khổ như vậy? Sắp tốt nghiệp rồi, nhịn một chút là qua thôi.”

“Cậu muốn nhịn thì cậu nhịn, tôi không nhịn.”

“Ôi, chú của người ta quá trâu bò, nên đây cũng là chuyện không thể khác được mà.”

“Lúc cô ta chép luận văn của cậu, cậu đâu có nói vậy.”

Bạn cùng ph òng nghẹn họng, không thể phản bác.

Doãn Huyền ở cùng ký túc xá với chúng tôi. Cô ta kiêu căng, ngạo mạn, không coi ai ra gì. Nhưng chỉ có tôi là bị bắt nạt ác hơn một chút.

Ban đầu, tôi không hiểu tại sao cô ta lại như vậy. Sau này, tôi mới biết, là vì một đàn anh khóa trên.

Doãn Huyền từng có ấn tượng rất tốt với người đàn anh này.

Một ngày nọ, tôi vô tình mua cùng kiểu áo khoác với anh ấy. Mọi người trêu chúng tôi là mặc đồ đôi. Người đàn anh đó cười cười, chỉ nói ba chữ: "Rất hân hạnh." Vì thế mà Doãn Huyền ghim tôi.

Đúng vậy, chỉ vì chuyện cỏn con như thế.

Thực ra, mối quan hệ giữa tôi và người đàn anh đó nhạt nhòa đến mức ngay cả WeChat của nhau cũng không có.

Doãn Huyền sau này thích rất nhiều người. Nhưng việc cô ta ghét tôi thì chưa từng thay đổi.

Tôi về ký túc xá, tiếp tục thu thập bằng chứng chứng minh Doãn Huyền nhờ người thi hộ.

Xung quanh, mấy cô bạn cùng ph òng đã bắt đầu buôn chuyện.

“Hôm nay, mấy cậu có thấy Doãn Tư Hành không?”

“Thấy rồi! Anh ấy còn trẻ hơn tôi nghĩ đấy!”

“Nghe nói anh ấy chỉ hơn Doãn Huyền có bảy tuổi thôi.”

“Đẹp trai quá! Lạy Trời Ph ật, không biết anh ấy đã kết hôn chưa? Có người yêu chưa?”

“Nghe Doãn Huyền nói là có rồi. Nhưng mà, dù cho anh ấy có đang độc thân thì cũng không đến lượt chúng ta đâu, loại người đó xa vời với chúng ta lắm.”

“Cũng phải.”

Nghe cuộc trò chuyện của họ, tôi hơi thất thần, lại nhớ đến giấc mơ kỳ lạ gần đây hay gặp. Trong mơ, "Doãn Tư Hành" trút bỏ vẻ ngoài chỉnh tề không chút tì vết, tôi cũng vứt bỏ mọi cảnh giác mà chìm đắm, phóng túng. Trong mơ, chúng tôi không thể nói chuyện, chỉ dựa vào hành động để có được đối phương.

Nhưng điều kỳ lạ là: trước hôm nay, tôi không hề quen biết Doãn Tư Hành.

Vậy sao tôi lại mơ thấy anh ta được chứ?

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một khả năng: có lẽ tôi đã vô tình lướt nhìn thấy ảnh của anh ta? Sau đó, tôi tưởng mình đã quên rồi, nhưng tiềm thức lại ghi nhớ kỹ càng rồi để hình bóng của Doãn Tư Hành xuất hiện trong giấc mơ.

Chỉ có khả năng này thôi.

Còn về vết thương trên môi Doãn Tư Hành chắc chỉ là sự trùng hợp mà thôi.

Dù giấc mơ tình ái khiến người ta xấ u hổ khi nhắc đến, nhưng chỉ cần tôi không nói, thì không ai biết.

Để không còn mơ thấy Doãn Tư Hành nữa, mãi đến gần sáng tôi mới ngủ.

----------
Cách đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 272377 là xong nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: KHÊ TRÚC
Tình trạng: Đã hoàn thành

272377

[HOÀN THÀNH] Ngày thứ năm sau sinh, con gái tôi bị phát hiện vàng da vượt mức khi kiểm tra tại trung tâm chăm sóc sau si...
08/06/2026

[HOÀN THÀNH] Ngày thứ năm sau sinh, con gái tôi bị phát hiện vàng da vượt mức khi kiểm tra tại trung tâm chăm sóc sau sinh.

Tôi không quan tâm vết thương trên người vẫn chưa lành, vội vàng thu dọn đồ đạc để cùng mọi người đưa con đến bệ nh vi ện.

Chị Trương, bảo mẫu ở trung tâm, kéo tôi lại: “Mẹ bé à, bên ngoài trời đang rét căm căm, chị vẫn còn trong tháng ở cữ, không thể đi lại vất vả được. Để ba bé cùng mọi người đi thôi.”

Nhìn gương mặt vàng bủng của con, tôi sốt ruột nói: “Chị Trương, chồng em vẫn đang tăng ca, không thể chậm trễ được đâu.”

Chị Trương cau mày: “Tăng ca? Nhưng lúc nãy tôi còn thấy anh ấy trong thang máy mà?”

Ngày thứ năm sau sinh, con gái tôi bị phát hiện vàng da vượt mức khi kiểm tra tại trung tâm chăm sóc sau sinh.

Tôi không quan tâm vết thương trên người vẫn chưa lành, vội vàng thu dọn đồ đạc để cùng mọi người đưa con đến bệ nh vi ện.

Chị Trương, bảo mẫu ở trung tâm, kéo tôi lại: “Mẹ bé à, bên ngoài trời đang rét căm căm, chị vẫn còn trong tháng ở cữ, không thể đi lại vất vả được. Để ba bé cùng mọi người đi thôi.”

Nhìn gương mặt vàng bủng của con, tôi sốt ruột nói: “Chị Trương, chồng em vẫn đang tăng ca, không thể chậm trễ được đâu.”

Chị Trương cau mày: “Tăng ca? Nhưng lúc nãy tôi còn thấy anh ấy trong thang máy mà?”

01

Vừa nãy sao?

Vết thương mổ lấy thai bỗng nhói lên từng cơn, tiếng khóc yếu ớt như mèo con của con gái vang lên, tôi không kịp để tâm đến cảm xúc lạ lẫm trong lòng, cố gắng khoác áo lông vũ vào, rồi nhờ chị Trương giúp đội mũ:

“Chị Trương, chắc chị nhìn nhầm rồi.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở bức ảnh chồng vừa gửi tôi cách đây hai mươi phút – một tấm hình anh ấy đang ở văn ph òng làm thêm giờ.

“Công ty anh ấy cách đây một tiếng rưỡi đi xe, làm sao có thể đến đây nhanh như vậy?”

Chị Trương mấp máy môi một lúc lâu rồi cuối cùng chỉ lặng lẽ ôm lấy con gái tôi:

“Chút nữa chị nhớ giữ ấm, đừng để bị lạnh.”

Tôi chống eo, cùng mọi người chờ thang máy.

Không ngờ cửa thang máy vừa mở ra, chồng tôi đứng bên trong, mặc một chiếc áo len cashmere.

Tất cả sức lực tôi gắng gượng bấy lâu như bị rút sạch trong nháy mắt.

“Anh ơi, con bị vàng da nặng, có lẽ phải chiếu đèn xanh.”

Anh ấy sững người trong chốc lát rồi mới phản ứng lại:

“Vậy em mau về ph òng nghỉ đi, để anh đưa con đi bệ nh vi ện. Con chắc chắn sẽ không sao đâu, em đừng lo.”

Tôi nhìn mọi người bước vào thang máy, nhìn cánh cửa dần khép lại, rồi từng bước từng bước quay về ph òng.

Hành lang không có hệ thống sưởi, đứng chờ một lát mà bàn chân tôi đã lạnh buốt.

Về ph òng, tôi chui ngay vào chăn.

Thấy hộp sữa trên tủ đầu giường, tôi lấy điện thoại chụp ảnh rồi gửi cho chồng:

“Nếu con phải nhập viện, anh nhớ mua một hộp sữa cùng loại này gửi vào nhé.”

Gửi xong tin nhắn, tôi nhìn đoạn trò chuyện giữa hai vợ chồng, bất giác chìm vào suy nghĩ.

Từ công ty đến trung tâm chăm sóc sau sinh mất một tiếng rưỡi đi xe.

Trước đây, mỗi lần chồng đến đây, anh đều mặc áo khoác dày, nhưng vừa nãy trong thang máy, anh chỉ mặc một chiếc áo len cashmere, trông chẳng giống ai vừa đi ngoài trời lạnh vào, mà giống như… vừa bước xuống từ tầng trên.

Chợt nhớ ra trên tầng trên của trung tâm này là khách sạn, cơ thể tôi vốn đã lạnh lẽo, giờ như bị nhấn chìm trong nước đá.

Rõ ràng chị Trương không nhìn nhầm. Người chị ấy gặp trong thang máy chính là chồng tôi – Trương Tuấn.

Không màng đến bàn tay và đôi chân lạnh buốt, tôi khoác áo lên và đi lên tầng ba.

Nguyên tầng ba là khu phục hồi sau sinh, với hàng loạt dịch vụ điều trị sau sinh.

Cô lễ tân cười dịu dàng:

“Mẹ bé, ở đây có phục hồi cơ sàn chậu, phục hồi cơ bụng, điều trị đau vai gáy, chị có muốn trải nghiệm không?”

Tôi lắc đầu bảo mình vẫn chưa hết cữ.

Cô ấy đưa tôi một tờ quảng cáo:

“Tất cả các dịch vụ, bảng giá và số điện thoại của em đều ở đây. Nếu cần, chị cứ gọi cho em nhé.”

Tôi cầm tờ giấy rồi quay lên tầng bốn.

Là một khách sạn bình thường, có quầy lễ tân làm thủ tục check-in, trên tường treo đầy ảnh các loại ph òng.

Trương Tuấn chắc chắn không đến khu phục hồi sau sinh, điều duy nhất hợp lý là… anh ấy đã thuê ph òng ở tầng bốn này.

Trong đầu tôi có hai luồng suy nghĩ trái ngược đang giằng co dữ dội.

Một giọng nói nhảy nhót:

“Chấp nhận đi, anh ta đã phản bội mày. Khi mày còn chưa lành vết mổ, khi mày đang ở cữ ngay dưới tầng này, anh ta đã thuê ph òng với người khác!”

Một giọng nói khác thì uể oải:

“Cũng có thể anh ấy chỉ quá mệt thôi… chắc chắn là vì mệt quá thôi…”

Hai suy nghĩ tranh cãi không ngừng, nhưng khi tôi nhìn thấy Lý Nhan Ngữ bước ra từ hành lang khách sạn, tôi hoảng loạn quay đầu bỏ chạy xuống cầu thang.

Giọng nói nhảy nhót kia càng đắc ý:

“Giờ thì mày còn gì để nói? Sao lại trùng hợp thế được? Làm sao mà người yêu cũ của Trương Tuấn cũng ở đây thuê ph òng?”

Giọng nói yếu ớt còn lại cố gắng gượng lần cuối:

“Nhưng hôm tôi khó sinh, phải vào ph òng hồi sức cấp cứu, anh ấy gần như phát khóc. Các y tá phải hết lần này đến lần khác đuổi anh ấy về chờ tin, anh ấy vẫn cố bám theo bác sĩ để cầu xin. Anh ấy lo lắng như thế, sao có thể là giả được?”

Nhưng vì quá hoảng loạn mà tôi vận động mạnh, làm vết thương nứt ra.

Tiểu Trần, nhân viên y tá, nhẹ nhàng giúp tôi xử lý vết thương, vừa làm vừa trách móc nửa thật nửa đùa:

“Chị à, gặp chuyện gì cũng đừng tự làm khổ mình. Điều quan trọng nhất bây giờ là chị phải giữ gìn sức khỏe.”

Tôi đặt tay lên vết sẹ o dài ngoằn ngoèo trên bụng, nước mắt không thể kìm lại được nữa.

02

Tôi và Trương Tuấn quen nhau theo một cách rất kịch tính. Hôm đó, anh ấy bày nến và hoa dưới ký túc xá để cầu hôn Lý Nhan Ngữ, nhưng lại bị từ chối thẳng thừng.

Lý Nhan Ngữ chạy đi, Trương Tuấn cũng định đuổi theo, nhưng tôi – người phụ trách dọn dẹp khu vực dưới ký túc – đã kéo anh ấy lại:

“Anh bày bừa như thế này rồi muốn phủi tay bỏ đi sao? Anh có biết sáp nến chảy xuống đất khó lau đến mức nào không? Còn đống hoa này nữa, bị giẫm nát hết rồi!

Hôm nay mà chưa dọn sạch, anh đừng hòng đi đâu hết.”

Chàng trai trẻ với đôi mắt đỏ hoe không nói một lời, lặng lẽ gom hết nến và hoa ném vào thùng rác.

Sau đó, anh cúi đầu, cầm một con dao nhỏ, từng chút từng chút cạo sạch vết sáp nến trên mặt đất.

Tôi chán nản nghịch điện thoại trong lúc xem anh ta làm việc, rồi vô tình lướt thấy đoạn video Lý Nhan Ngữ vừa đăng lên mạng.

“Ánh trăng sáng” quyết định từ bỏ tình yêu vì tương lai, câu chuyện chia tay đầy lãng mạn.

m thanh trong video vang lên khá lớn, Trương Tuấn nghe thấy, hoảng loạn đến mức lỡ tay cạo rách cả ngón tay mình.

Sợ bị anh ta đổ lỗi, tôi đành phải đi cùng đến ph òng y tế để băng bó vết thương.

Anh ta chạy theo người yêu cũ, còn tôi thì cam chịu cạo sạch những vệt sáp còn lại.

Tay tôi mỏi nhừ, còn anh ta cũng chẳng đuổi kịp người đã quyết tâm rời đi.



Tiếng chuông điện thoại rung lên, kéo tôi trở về thực tại.

Giọng nói của Trương Tuấn vẫn dịu dàng như cũ:

“Vợ ơi, bác sĩ kiểm tra xong rồi, con không cần chiếu đèn xanh đâu, chỉ cần uống thuốc theo hướng dẫn và phơi nắng đủ là ổn. Em đừng lo lắng nhé, anh và con về ngay đây với em.”

Trái tim tôi cuối cùng cũng buông xuống một nửa, con khỏe mạnh thì tôi mới có tâm trạng để nghĩ đến chuyện khác.

Chị Trương bế con sang ph òng bên chăm sóc, Trương Tuấn vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau:

“Lúc tăng ca, anh mới nhớ ra để quên tài liệu ở đây. Nếu không, em đã phải cực khổ theo mọi người đến bệ nh vi ện rồi.”

Anh ta nghĩ tôi là đồ ngốc sao?

Cảm nhận được vết thương trên bụng lại nhói đau từng cơn, tôi giả vờ không nghi ngờ gì, khẽ cười đáp:

“Anh mới là người vất vả, phải chạy đi chạy lại.”

Trương Tuấn dụi đầu vào cổ tôi, giọng nói tràn đầy yêu thương:

“Chỉ cần em và con khỏe mạnh, anh không thấy khổ chút nào. Nghĩ đến cảnh em phải vào ph òng chăm sóc đặc biệt hôm đó, anh vẫn còn sợ hãi.”

Tôi không muốn nghe anh ta diễn kịch nữa.

Nhân lúc anh ta đang nghịch điện thoại, tôi lặng lẽ bỏ thuốc ngủ vào ly sữa của anh.

Nhìn anh ta ngủ sa y, tôi cầm điện thoại của anh, chậm rãi kiểm tra từng thứ một.

Trương Tuấn làm rất kín kẽ.

Tin nhắn của Lý Nhan Ngữ đã được cài chế độ không thông báo, còn lịch sử trò chuyện thì xóa sạch sẽ.

Tôi chuyển hướng sang kiểm tra lịch sử đặt hàng trên các ứng dụng ăn uống và mua sắm của anh ta.

Dọc một danh sách dài, từ lúc tôi mang thai không thể ăn cay, anh ta đã đi ăn lẩu 23 lần, thịt nướng 19 lần, còn đến quán Tứ Xuyên, nhà hàng Nhật và quán Hàn Quốc.

Tất cả các đơn hàng đều là phần ăn cho hai người.

Tiếp tục kiểm tra giỏ hàng online của anh ta, tôi phát hiện những món đồ thú vị…

Quần áo couple, đồ chơi tăng hứng thú…

Trớ trêu nhất là trong danh sách ấy, có một chiếc áo khoác dài.

Anh ta mua size L cho tôi, còn mua size S cho người kia.

Không biết khi đối diện với chúng tôi, anh ta có ngầm so sánh xem ai mặc đẹp hơn không?

----------
Chỉ mất 3 giây để nhận lin đọc truyện nè:
1️⃣: Nhấn LIKE bài viết này trước nhé
2️⃣: Để lại mã 273022 dưới phần bình luận là xong
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

273022

[HOÀN] Chỉ vì tôi vô tình bắt gặp Bạch Nguyệt Quang của Phó Hàn đang th ân mậ t với một người đàn ông khác trong cầu tha...
08/06/2026

[HOÀN] Chỉ vì tôi vô tình bắt gặp Bạch Nguyệt Quang của Phó Hàn đang th ân mậ t với một người đàn ông khác trong cầu thang.

Cô ta liền khóc đỏ cả mắt, vu khống rằng tôi tung tin đồn bậy bạ về đời tư của cô ta, còn giả vờ cắt cổ tay tự sát.

Đúng vào thời khắc quan trọng ấy, Phó Hàn lại kiên quyết đứng về phía tôi, thậm chí bất chấp dư luận, còn chuẩn bị cho tôi một đám cưới như mơ.

Nhưng trong đêm tân hôn, tôi lại bị hắn trói đưa ra hải phận quốc tế, đem “lần đầu” của tôi ra đấu giá.

Tôi bị hành hạ đến chết, th i th ể bị bày thành đủ loại tư thế nh ục nhã, còn bị quay lại những đoạn video trần trụi.

Trong khi đó, Bạch Nguyệt Quang lại dùng AI ghép mặt mình vào, khóc lóc kể lể rằng tôi đã ném cô ta vào giữa một đám đàn ông.

Phó Hàn giận dữ tìm đến tôi, nhưng lúc ấy hắn chỉ gặp em gái tôi đang dọn dẹp linh đường.

Hắn lạnh lùng, mặt mày u ám:

“Kỷ Thanh đâu? Bảo cô ta lăn ra đây.”

Em gái tôi cười nhạt, ánh mắt trống rỗng:

“Chị tôi đã hạ táng rồi. Anh rể, chẳng lẽ anh muốn đi theo chị ấy sao?”

Chỉ vì tôi vô tình bắt gặp Bạch Nguyệt Quang của Phó Hàn đang th ân mậ t với một người đàn ông khác trong cầu thang.

Cô ta liền khóc đỏ cả mắt, vu khống rằng tôi tung tin đồn bậy bạ về đời tư của cô ta, còn giả vờ cắt cổ tay tự sát.

Đúng vào thời khắc quan trọng ấy, Phó Hàn lại kiên quyết đứng về phía tôi, thậm chí bất chấp dư luận, còn chuẩn bị cho tôi một đám cưới như mơ.

Nhưng trong đêm tân hôn, tôi lại bị hắn trói đưa ra hải phận quốc tế, đem “lần đầu” của tôi ra đấu giá.

Tôi bị hành hạ đến chết, th i th ể bị bày thành đủ loại tư thế nh ục nhã, còn bị quay lại những đoạn video trần trụi.

Trong khi đó, Bạch Nguyệt Quang lại dùng AI ghép mặt mình vào, khóc lóc kể lể rằng tôi đã ném cô ta vào giữa một đám đàn ông.

Phó Hàn giận dữ tìm đến tôi, nhưng lúc ấy hắn chỉ gặp em gái tôi đang dọn dẹp linh đường.

Hắn lạnh lùng, mặt mày u ám:

“Kỷ Thanh đâu? Bảo cô ta lăn ra đây.”

Em gái tôi cười nhạt, ánh mắt trống rỗng:

“Chị tôi đã hạ táng rồi. Anh rể, chẳng lẽ anh muốn đi theo chị ấy sao?”

1

Lời vừa dứt, Phó Hàn hung hãn tát em gái tôi một cái, giận dữ gào lên:

“Kỷ Vi, mày quả là con chó trung thành của Kỷ Thanh. Vì muốn che chở cho cô ta, ngay cả chuyện cô ta chết mày cũng dám bịa đặt ra được.”

“Hôm nay nếu Kỷ Thanh không chịu ra đây xin lỗi Lục Tuyết, thì cho dù cô ta thật sự đã chết, tao cũng sẽ đào xác cô ta lên, nghiền xương thành tro.”

Giọng hắn u ám, như thể hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi.

Em gái tôi cười khổ, ánh mắt ngập tràn châm biếm:

“Anh rể, vậy thì anh sẽ phải thất vọng thôi. Cả đời này, anh sẽ không bao giờ còn gặp lại chị tôi nữa.”

Mặt Phó Hàn tái mét, hắn bất ngờ bóp chặt cổ em gái tôi, nghiến răng hỏi chỗ ở của tôi.

Nhưng em gái chỉ lặng im, ánh mắt bình thản nhìn hắn, gương mặt sưng đỏ vẫn tràn ngập mỉa mai.

Thấy cô nhất quyết không nói, hắn bật cười lạnh lẽo, buông tay ra:

“Được, không chịu nói à? Đã quyết tâm che chở cho Kỷ Thanh, thì đừng trách tôi không nể tình.”

Hắn vung tay, lập tức đám vệ sĩ áo đen ùn ùn kéo vào, chen chúc chật kín cả ph òng khách.

Một màu đen đặc quánh áp xuống, khói nhang, hoa trắng, tiền giấy vẫn còn vương vãi chưa kịp dọn dẹp. Chính giữa, chữ “Điện” thật lớn treo sừng sững.

Tiếng đập phá vang lên liên tiếp, đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng.

Em gái tôi hoảng loạn hét lên, nước mắt giàn giụa:

“Phó Hàn, chị tôi vừa mới hạ táng! Sao anh có thể để người ta phá nát linh đường của chị ấy? Anh hại chết chị ấy còn chưa đủ, giờ còn muốn chị ấy chết cũng không yên sao?”

Hắn chẳng mảy may bận tâm, khóe môi cong lên lạnh nhạt:

“Tôi đã nói rồi, chỉ cần cô ta chịu ra mặt nhận lỗi, xin lỗi Lục Tuyết, thì đâu đến mức này. Không chịu, thì tôi chỉ còn cách này thôi.”

“Kỷ Vi, tôi cho cô ba phút. Nếu hết ba phút mà cô vẫn không giao người, thì sẽ không chỉ là đập phá đâu.”

Em gái tôi trợn to mắt, ngực phập phồng dữ dội.

Cô liều mạng xông vào ngăn cản, nhưng sức người nhỏ bé chẳng thể chống lại cả đám vệ sĩ.

Cô chỉ có thể bất lực nhìn căn ph òng bị phá nát tan hoang.

Tiếng kính vỡ “choang” vang vọng khắp nơi.

Ánh mắt cô chết lặng nhìn bức ảnh gia đình vỡ vụn, nước mắt tuôn như mưa.

Cô quỳ sụp xuống, ôm chặt khung ảnh, mặc cho mảnh kính cứa nát da thịt.

Phó Hàn sốt ruột liếc đồng hồ, ba phút đã trôi qua, sự kiên nhẫn của hắn cũng chẳng còn.

Hắn lạnh lùng ra lệnh:

“Tìm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Cho dù phải lật tung cả nhà họ Kỷ, cũng phải lôi Kỷ Thanh ra đây cho tôi.”

Đám vệ sĩ lập tức tản đi, lục soát khắp nơi.

Em gái tôi hoảng hốt òa khóc, quỳ xuống van xin:

“Đừng mà, Phó Hàn! Ba mẹ tôi còn đang ở trên lầu, họ vốn đã vì cái chết của chị tôi mà đau đớn đến mức không chịu nổi, sao còn phải chịu thêm cú sốc này? Tôi cầu xin anh, làm ơn dừng lại đi… Chị tôi thật sự đã chết rồi, chị ấy đã hạ táng rồi!”

Cô níu chặt ống quần hắn, nước mắt giàn giụa mà cầu xin.

Nhưng Phó Hàn vẫn lạnh như băng:

“Tôi đã nói rồi, tôi chỉ cần Kỷ Thanh. Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô ta không ra, tôi không dám đảm bảo mình sẽ làm gì đâu.”

Hắn ngẩng đầu, giọng nói vang vọng:

“Kỷ Thanh, tôi biết cô đang nghe. Nếu ngoan ngoãn ra mặt, nhận lỗi với Lục Tuyết, tôi có thể cho cô tiếp tục làm vợ tôi. Nhưng nếu còn cứng đầu… cô biết rõ thủ đoạn của tôi.”

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới:
🌈 Bước 1: Thả cho Sen một lượt LIKE bài viết này
💖 Bước 2: Điền mã truyện 271704 vào bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: MỘT LẦN YÊU, MỘT ĐỜI HẬN
Tình trạng: Đã FULL

271704

[Full] Kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học.Mới nửa tháng sau, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi đã ...
08/06/2026

[Full] Kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học.

Mới nửa tháng sau, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi đã hối hận.

Tôi đánh bạo nói với anh ta chuyện ly hôn:

“Tôi nghĩ… chúng ta không hợp nhau.”

Anh ta lại mặt lạnh, đẩy tôi xuống giường, giọng khàn khàn nói:

“Chưa thử thì làm sao biết không hợp?”

Kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học.

Mới nửa tháng sau, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi đã hối hận.

Tôi đánh bạo nói với anh ta chuyện ly hôn:

“Tôi nghĩ… chúng ta không hợp nhau.”

Anh ta lại mặt lạnh, đẩy tôi xuống giường, giọng khàn khàn nói:

“Chưa thử thì làm sao biết không hợp?”

1

Tôi kết hôn chớp nhoáng.

Chồng tôi là giảng viên đại học, 29 tuổi, tiến sĩ.

Có tiền, có ngoại hình, còn có biên chế.

Quan trọng là, có xe, có nhà, không cha không mẹ.

Mẹ tôi nói, gặp người hoàn hảo thế này, lấy được là lời to.

Tôi bị vẻ đẹp của anh ấy làm cho mụ mị, mới gặp nhau nửa tháng đã đăng ký kết hôn.

Nhưng kết hôn chưa đầy nửa tháng, tôi đã hối hận.

Anh ấy quá lạnh nhạt, khoảng cách giữa chúng tôi lại lớn.

Nói chuyện với nhau chẳng hợp, mỗi câu đều lạc đề.

Anh ấy ngủ sớm, dậy sớm, đi làm và về nhà đúng giờ.

Còn tôi thì ngủ muộn, dậy muộn, làm việc ban đêm.

Ngày đăng ký kết hôn, tôi bị hành kinh, anh tự giác ngủ ở ph òng khách.

Cưới nhau nửa tháng, cuộc sống chẳng khác gì bạn cùng ph òng.

Tôi không muốn sống kiểu này nữa, giống như góa phụ sống.

Sau nhiều lần do dự, tôi quyết định đến gặp Châu Đình Duy để nói chuyện ly hôn.

Vừa đến cửa văn ph òng, một nữ sinh trẻ đã bước vào trước tôi.

“Đóng cửa làm gì? Mở cửa ra.”

Giọng Châu Đình Duy có chút khó chịu.

Cô nữ sinh nhỏ mở cửa, mặt tủi thân, còn tôi đứng trước cửa không biết làm gì.

“Chị ơi, không có việc gì gấp thì chị quay lại sau đi.”

Cô nữ sinh thở dài, tốt bụng nhắc nhở tôi.

Tôi đứng đó, vừa tò mò vừa bất ngờ.

“Thầy Châu, thầy xem bài luận văn của em chưa? Em cần thầy ký duyệt phần cuối…”

Trong văn ph òng, Châu Đình Duy mặc một chiếc áo sơ mi đen, dáng người cao lớn vững chãi.

Tay áo xắn đến khuỷu, lộ ra cổ tay với những đường gân rõ nét.

Anh cầm một tập luận văn, đọc đến đâu, mày nhíu đến đó.

“Cái này mà cô cũng gọi là luận văn? Đến Lý Hồng Chương cũng không dám ký.

“Bảo nộp bản thảo sơ bộ, không phải bản nháp viết tay.

“Tiêu đề hay đấy, toàn chữ Hán, nhưng gộp lại thì tôi chẳng hiểu gì.”

Tôi đứng đó, cả người sững sờ.

Nửa tháng kết hôn, số lần tôi nói chuyện với Châu Đình Duy đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa, anh vốn là người ít nói.

Ai ngờ vẻ ngoài nhã nhặn là vậy, nhưng miệng lại sắc bén đến mức này.

Người học cao mắng người đúng là đẳng cấp.

Anh lật từng trang, mặt càng ngày càng lạnh.

“Đây là định dạng gì? Cô tự sáng tạo à?

“Cô đoán xem đọc đến đây, tinh thần tôi còn ổn không?

“Tôi cảm giác đầu cô trống rỗng.

“Cô đang nghiên cứu cái gì vậy?

“Phần cảm ơn bỏ tên tôi ra, đừng dùng đạo đức ép tôi.

“Cô còn muốn tốt nghiệp không?”

Cô nữ sinh nhỏ đứng đó, gần như muốn bật khóc.

Cứu mạng, nỗi ám ảnh luận văn tốt nghiệp lập tức ùa về, khó mà không đồng cảm.

Điều làm tôi bất ngờ nhất là người thường ngày nói với tôi keo kiệt từng lời, hôm nay lại nói nhiều thế này!

Anh ta lạnh mặt, ném mạnh tập luận văn lên bàn, rồi ngước mắt lên bắt gặp ánh nhìn của tôi.

Trong khoảnh khắc, anh có vẻ ngạc nhiên: “Sang Ninh, em đến đây làm gì?”

Anh nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, bước đến trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi.

“Sao không vào trong?”

Cô nữ sinh nhỏ thoáng chốc như nhìn thấy cứu tinh, nhưng ánh mắt lại ngập tràn vẻ hóng hớt.

Tôi ngại ngùng giơ tay lên, chào lấy lệ.

Châu Đình Duy nhìn cô ấy một cái, rồi giới thiệu:

“Đây là sư mẫu của em.”

Cô nữ sinh ngay lập tức biến thành con sóc trong vườn dưa.

“Sư mẫu chào chị!”

“Wow, thầy kết hôn rồi sao…”

“Sư mẫu trẻ quá!”

“Hai người kết hôn từ bao giờ thế ạ?”

Châu Đình Duy khó chịu nhắc nhở:

“Nếu em dùng tinh thần hóng hớt này để học, chắc luận văn sẽ không viết như truyện dài kỳ trên mạng.”

“À dạ, em xin cáo lui, không làm phiền thầy nữa…”

Cô ấy đi rồi, văn ph òng chỉ còn lại hai chúng tôi.

Mắt to nhìn mắt nhỏ, không hiểu sao lại thấy ngại.

“Hôm nay sao rảnh đến đây?”

Anh nhìn tôi, giọng nói dịu dàng hơn hẳn.

Tôi không đoán được tâm trạng anh, ngần ngại một lúc, cảm thấy lúc này không phù hợp để nói chuyện ly hôn.

“À… tiện đường qua đây thôi…”

Tôi bịa một lý do.

Anh khẽ mỉm cười, đưa tay xoa đầu tôi.

“Vừa hay anh tan làm, chúng ta về nhà.”

Châu Đình Duy cao ráo, gương mặt điển trai như bước ra từ mô hình 3D, thêm cặp kính gọng vàng trên sống mũi càng làm tăng vẻ điềm đạm và lạnh lùng.

Anh vừa cười vừa xoa đầu, khiến tôi thoáng chút dao động.

Gương mặt này, ly hôn có vẻ hơi lỗ…

2

Anh nắm tay tôi bước ra khỏi văn ph òng, giữa đường còn gặp vài đồng nghiệp vừa tan làm.

Anh lịch sự gật đầu, nở nụ cười, giới thiệu:

“Ừm, vợ tôi đây.”

“Vâng, chúng tôi vừa mới đăng ký. Sẽ mời mọi người dự lễ cưới.”

Mặt tôi đỏ bừng, lặng lẽ theo anh lên xe.

Trên đường về, bầu không khí yên lặng đến ngột ngạt.

Với kiểu người nhiều lời như tôi, không chịu nổi nên lên tiếng trước:

“Anh làm gì mà nghiêm khắc với sinh viên thế?”

Anh bất lực đáp: “Chúng nó ngu quá…”

“Lúc trước anh hướng dẫn luận văn cho em, đâu có dữ vậy…”

Châu Đình Duy là học trò của bố tôi, dù không gặp nhiều nhưng tên anh tôi nghe đến thuộc lòng.

Từ thần đồng nhảy lớp, đến thiên tài học một mạch thạc sĩ – tiến sĩ, rồi lại là nhân tài trẻ đầy triển vọng.

Bố tôi cả đời dạy học, đào tạo biết bao nhiêu nhân tài, nhưng đứa con duy nhất lại là học sinh đội sổ.

Tôi, từ nhỏ đã là kẻ học hành lẹt đẹt.

Đại học chỉ đỗ được trường hạng xoàng, thi cao học trượt, phải ra nước ngoài học thạc sĩ theo kiểu “cho có”.

Năm đó, bài luận văn của tôi khiến bố tôi tức đến tăng huyết áp, bất lực giao tôi cho Châu Đình Duy.

Khi đó, anh chỉnh sửa từng chữ một cho tôi, kiên nhẫn hết mực.

Bây giờ, làm thầy giáo rồi, sao tính tình lại khác hẳn vậy chứ!

Anh bất chợt mỉm cười, giọng trầm thấp:

“Em không giống.”

Nói xong, anh dừng xe trước một tiệm thuốc.

“Chờ anh một lát, anh đi mua chút đồ.”

Tôi tò mò: “Anh bị bệnh à?”

Chẳng lẽ hôm nay bị sinh viên làm cho tức, phải mua thuốc giải stress hay thuốc hạ huyết áp?

Anh không trả lời, chỉ liếc tôi một cái, ánh mắt khó đoán.

Xuống xe chưa lâu, anh nhanh chóng quay lại, tay không cầm gì, trông chẳng giống vừa mua đồ.

3

Cả đoạn đường về nhà im lặng.

Vừa vào nhà, anh đã vào bếp bắt đầu nấu cơm.

Phải nói, thói quen này của Châu Đình Duy thật sự rất tốt.

Dù tôi hay ngủ nướng đến trưa, nhưng tủ lạnh ngày nào cũng có sẵn đồ ăn mới nấu.

Anh nấu ăn rất giỏi, chẳng mấy chốc mấy món đã được dọn lên bàn.

Tôm xào bông cải xanh, bò cuộn kim châm, trứng xào cà chua, thêm một tô canh mướp.

Toàn là món tôi thích.

Tôi cúi đầu ăn, còn anh thì liên tục gắp thức ăn cho tôi.

“Đủ rồi… đủ rồi…”

Tôi ăn đến căng bụng, anh mới chịu dừng tay.

“Được.”

Lại rơi vào im lặng.

Tôi thầm thở dài, anh thật sự không có tiếng nói chung với tôi.

Cuộc sống thế này, đúng là không thể tiếp tục.

Ăn xong, anh im lặng dọn dẹp bát đũa, còn tôi thì đi vào ph òng tắm rửa.

Trong lúc tắm, tôi suy nghĩ rất lâu về cách mở lời đề nghị ly hôn.

Hơi nước mù mịt, đầu óc tôi cũng như thiếu oxy.

Với tay lấy khăn tắm, không cẩn thận trượt chân, ngã xuống sàn với một tiếng vang lớn.

Tôi đau đến hét lên, nước mắt rơi không ngừng.

Cảm giác như toàn thân sắp tàn phế…

“Sang Ninh, em sao vậy?”

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập của Châu Đình Duy.

Tôi đau đến mức nói không ra lời.

“Sang Ninh, em không sao chứ? Anh vào đây.”

“Tôi…”

Nhận ra mình đang trần trụi, tôi hoảng hốt cố nhịn đau.

“Tôi bị trượt ngã, anh đừng…”

Chưa nói xong, anh đã đẩy cửa bước vào.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, anh đỏ mặt đến tận cổ, rõ ràng là lúng túng.

Mặt tôi nóng bừng, không biết nên che chỗ nào trước.

“Châu Đình Duy, anh… anh…”

Anh nhận ra hành động của mình không ổn, khẽ ho một tiếng.

Nhanh chóng kéo khăn tắm xuống, quấn quanh người tôi, rồi bế vào ph òng ngủ.

Anh nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, có chút lo lắng hỏi:

“Em bị ngã ở đâu?”

Tôi đỏ mặt, siết chặt khăn tắm.

“Chân.”

Ánh mắt anh dừng lại ở chân tôi, khiến tôi xấ u hổ muốn tìm một lỗ nẻ mà chui vào.

Có vẻ ngã quá mạnh, dép lúc này lại vắt ngang mắt cá chân tôi…

Châu Đình Duy rõ ràng muốn cười, nhưng cố nhịn.

“Chắc mua nhầm cỡ rồi, mai anh đổi đôi khác vừa hơn.”

Anh giải thích.

Rồi anh cúi xuống, đặt tay lên chiếc dép: “Tháo dép ra trước đã.”

----------
🤫 Đọc trọn bộ chỉ với 2 thao tác nhỏ thôi nè:
👍 Bước 1: Cho Sen xin một cái LAI thật ấm áp vào bài viết nha
💬 Bước 2: Gõ đúng mã -- 197741 -- vào bình luận, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: KẾT HÔN CHỚP NHOÁNG VỚI GIẢNG VIÊN ĐẠI HỌC
Tình trạng: Đã hoàn thành

197741

[Full] Vừa nghỉ hè xong, nhà hàng xóm liền lấy cớ hai vợ chồng họ đều là công nhân viên, gửi con sang nhà tôi.Nhà tôi dự...
08/06/2026

[Full] Vừa nghỉ hè xong, nhà hàng xóm liền lấy cớ hai vợ chồng họ đều là công nhân viên, gửi con sang nhà tôi.

Nhà tôi dự định đi chơi vài ngày, nên tối hôm trước đã báo tin cho cô ta.

Nhưng vì cô ta không dùng điện thoại, không đọc tin, nên vẫn cứ đem con gửi đến nhà tôi.

Đứa bé không thấy ai, xuống lầu tìm thì vừa bước ra khỏi khu liền bị xe tải cán chết.

Ba ngày sau, khi tôi vừa bước vào thang máy, con gái đã bị cô ta kéo lên cửa sổ tầng thượng rồi ném xuống.

Tôi và chồng còn bị hắt axit vào mặt, chưa kịp phản ứng thì cổ họng đã bị dao đâm xuyên.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày cô ta mở miệng nhờ gửi con sang nhà tôi.

Vừa nghỉ hè xong, nhà hàng xóm liền lấy cớ hai vợ chồng họ đều là công nhân viên, gửi con sang nhà tôi.

Nhà tôi dự định đi chơi vài ngày, nên tối hôm trước đã báo tin cho cô ta.

Nhưng vì cô ta không dùng điện thoại, không đọc tin, nên vẫn cứ đem con gửi đến nhà tôi.

Đứa bé không thấy ai, xuống lầu tìm thì vừa bước ra khỏi khu liền bị xe tải cán chết.

Ba ngày sau, khi tôi vừa bước vào thang máy, con gái đã bị cô ta kéo lên cửa sổ tầng thượng rồi ném xuống.

Tôi và chồng còn bị hắt axit vào mặt, chưa kịp phản ứng thì cổ họng đã bị dao đâm xuyên.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày cô ta mở miệng nhờ gửi con sang nhà tôi.

1

“Mạnh Nhạc à, cậu cũng biết rồi đó, tôi với chồng tôi đều đi làm cả ngày, ngày lễ cũng không nghỉ. Thật sự chẳng có thời gian chăm sóc Tiểu Tĩnh.

Đúng lúc cậu cũng tốt nghiệp đại học, tôi gửi Tiểu Tĩnh qua nhà cậu chơi với Tiểu Mãn, vừa có người bầu bạn vừa trông nhau. Rảnh thì cậu có thể kèm thêm nó học một chút. Cậu xem vậy được không?”

Vừa mở mắt, tôi đã thấy Trần Lệ Lệ – bà hàng xóm, đang cười nịnh nọt nhìn tôi.

Nghĩ đến kiếp trước, cả nhà tôi bị cô ta hại thảm như thế, cơn giận trong lòng bùng lên.

Tôi tính thẳng, sao có thể nuông chiều loại người này, vung tay cho cô ta một cái tát thật mạnh.

“Mạnh Nhạc, cậu điên rồi à? Dám đánh tôi?” – Trần Lệ Lệ ôm mặt, trừng mắt không tin nổi.

Tiếng chất vấn ấy khiến tôi chợt tỉnh, nhớ ra mình đã quay lại trước khi bi kịch xảy ra.

Tôi vỗ vỗ tay, cười tươi lộ cả răng:

“À, xin lỗi nhé, vừa nãy có con kiến ba khoang bò lên mặt cậu, tôi hoảng quá nên mới đập giúp thôi.”

“À, thảo nào, tôi còn nghĩ Mạnh Nhạc tốt bụng như vậy sao lại đánh tôi chứ.”

Cô ta lại tiếp lời với vẻ lấy lòng:

“Cậu vốn nhiệt tình giúp người, vậy quyết định vậy đi. Đây coi như chút báo đáp.”

Nói xong, Trần Lệ Lệ nhét vào tay tôi túi ni-lông trong suốt, bên trong là mấy quả chuối đen thối loang lổ.

Tôi không nhận, cô ta còn định nhét thẳng vào ngực tôi.

Ha, kiếp trước cũng y như vậy – mấy quả chuối thối này được gọi là “thù lao”.

Cái đồ keo kiệt này, làm sao có thể cho cái gì tốt?

Đã nhờ vả người khác mà còn tiếc rẻ, đúng là bủn xỉn đến tận xương.

Kiếp trước, vì nghĩ hàng xóm, sáng đi tối gặp, tôi không nhận nhưng cũng ngại từ chối nên rốt cuộc đồng ý giúp.

Không ngờ chính sự nhiệt tình đó lại đem đến tai họa diệt cả nhà tôi.

Sống lại lần nữa, tôi thề sẽ không bao giờ làm kẻ ngu ngốc ấy nữa.

Thấy tôi im lặng nửa ngày không đáp, Trần Lệ Lệ cầm mấy quả chuối trong tay nhét thẳng vào ngực tôi.

Tôi gạt đi, thẳng thừng từ chối:

“Trần Lệ Lệ, con cô thì tự mình chăm đi, nhà tôi không tiện. Tôi đã đăng ký lớp học hè cho Tiểu Mãn, còn phải đưa đón con bé. Nhà không có ai rảnh để trông Tiểu Tĩnh đâu, cô nên nghĩ cách gửi chỗ khác đi.”

Tưởng rằng từ chối rõ ràng như vậy, cô ta sẽ thôi dây dưa.

Ai ngờ ánh mắt vừa đảo một cái, cô ta lại bày mưu:

“Không sao, Tiểu Tĩnh nhà tôi rất ngoan, ở nhà cũng không chạy lung tung đâu.”

Ngay bên cạnh, con bé vừa thấy ánh mắt của mẹ đã lập tức hùa theo:

“Dì ơi yên tâm, con sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối không chạy loạn đâu ạ.”

Tôi vẫn lắc đầu:

“Vậy cũng không được, trong nhà chẳng có ai trông nom. Nhỡ con cô bị ngã, bị bỏng nước sôi, thì ai chịu trách nhiệm?”

Trần Lệ Lệ vẫn không chịu bỏ cuộc:

“Thế à… vậy thì để Tiểu Tĩnh đi cùng Tiểu Mãn đến lớp học hè, vừa học vừa có bạn chơi, chắc chắn còn hiệu quả hơn.”

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 199190 -- rồi đọc nhé, nếu chưa thấy l!nk thì bật tất cả comment là thấy
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha 🥺💕
Tên truyện: ĐỜI NÀY KHÔNG NHƯỢNG BỘ
Tình trạng: Đã hoàn thành

199190

Address

Vinh Yen
280000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Xem là ghiền posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share