JA Farm

JA Farm Chuyên cung cấp thực phẩm, nông sản sạch

Một buổi chiều nắng đẹp sau vườn nhà.Lâu lắm mới có một ngày nắng vàng ươm, bầu trời xanh vời vợi và không nhiều những g...
15/10/2025

Một buổi chiều nắng đẹp sau vườn nhà.

Lâu lắm mới có một ngày nắng vàng ươm, bầu trời xanh vời vợi và không nhiều những gợn mây làm nhạt đi màu nắng.

Tháng Mười tươi đẹp đây…

Khép lại một tháng  7 bận rộn và nhiều tin buồn Một cuối tuần mưa nào đó, tin con của một chị đồng nghiệp cũ mất sau thờ...
02/08/2025

Khép lại một tháng 7 bận rộn và nhiều tin buồn

Một cuối tuần mưa nào đó, tin con của một chị đồng nghiệp cũ mất sau thời gian dài điều trị đến. Cô bé đó mình gặp vài lần, bé vẽ đẹp và xinh xắn với đôi chân rất dài đến nỗi mình còn đùa mẹ bé là sau này bé làm hoa hậu quá chị ơi.

Con chó nhỏ, người bạn nhỏ của gia đình chồng mình chết vào trưa một ngày Chủ Nhật, lúc đó tụi mình ra ngoài cà phê về. Dù đã già và ốm nặng, nhưng mình cứ nghĩ lại như những lần trước, con chó sẽ sống lại mạnh khỏe. Đêm hôm trước, mình còn bực bội vì bị nó vẫy đầy nước vào người khi lọ mọ ra xem chỗ nằm của nó có bị mưa tạt không, thế mà trưa hôm sau nó đã mất thật. Điều làm mình áy náy nhất là lúc em ấy mất chẳng có ai bên cạnh. Thế rồi cả chiều hôm đó, mình cứ nằm khóc nhớ lại những con chó làm bạn của mình suốt thời thơ ấu, những con chó vàng, chó đen, chó Mực mà mỗi một sự ra đi của chúng đều khiến mình buồn rất lâu.

Ngày cuối tháng 7, lướt mạng xã hội và biết tin về ông Hoàng Nam Tiến, mình đã bàng hoàng làm sao. FPT khởi phát do ba thành viên sáng lập. Đối với mình, bác Tiến chính là hiện thân của FPT, nỗ lực, cảm hứng về khởi nghiệp. Đêm tỉnh dậy mấy lần, đầu mình lại nhớ ngay về hình ảnh của ông ấy.

Cuộc sống vốn vô thường, lại nhắc nhở cho người ta thấy sự vô thường chẳng chừa một ai. Chính vì mục đích lớn nhất là sống một cuộc đời mình muốn mà mình đã dọn nhà về quê. Chính vì muốn được gần con lâu hơn khi con còn coi mình là cả thế giới của nó, mà mình đã chọn làm việc ít lại. Chính vì muốn được nhìn ngắm thế giới cùng chồng và con mà tụi mình đã mang con đi nhiều hơn. Những chuyến đi tuy không làm bọn trẻ con nhớ nhiều nhưng lại là ký ức đáng quý của người lớn tụi mình về thời con còn thơ ấu.

Trong rất dài của cuộc đời, những lo âu trở thành những điều nhỏ bé và ngắn ngủi.

Trong rất ngắn của hạnh phúc, những yêu thương và ngọt ngào thành dư vị để ta ta nhớ rất lâu.

27/07/2025

MÙA SẦU...

Send a message to learn more

Mùa hè đầu tiênMùa đông Tây Nguyên lạnh, nhưng tiết trời khô ráo, không nhiều mưa. Mùa hè thì khác. Đây là mùa hè đầu ti...
06/07/2025

Mùa hè đầu tiên

Mùa đông Tây Nguyên lạnh, nhưng tiết trời khô ráo, không nhiều mưa. Mùa hè thì khác. Đây là mùa hè đầu tiên mình trải qua ở một xứ khác xa mùa hè nóng nực nuôi mình 18 năm ở Huế, khác xa mùa hè phố thị nhiều đèn đóm cao ốc quán xá công viên ở Sài Gòn chục năm nay. Mình trải qua mùa hè đầu tiên ở Tây Nguyên khá …vật vã.

Chừng ba tháng sau Tết, khi bằng lăng nhuộm sắc tím hay những cây phượng lác đác thắp đỏ những vòm xanh thì mùa mưa đến, rồi mưa nhiều dần lên theo những cơn bão, theo những đợt áp thấp. Mưa nhiều khiến cỏ dại mọc nhanh như nấm. Và bực nhất là lắm côn trùng: nào sâu, nào muỗi, nào ốc sên. Muỗi thì đốt người, sâu thì cắn trụi lá rau, ốc sên ngốn hết ngọn bông lý. Nếu lỡ có xuống vườn sau hoàng hôn để vặt mớ rau hay gieo một ít hạt cải mầm thì ôi thôi lũ muỗi mừng rơn.

Áo quần lâu khô hơn. Còn lòng người thì thi thoảng cũng rầu theo mưa. Sớm nay trời còn có mưa phùn, thứ đặc sản mà phải đến mùa Tết thì mới có ở Huế hay đất bắc, thường người ta gọi là mưa xuân.

Nhưng dĩ nhiên, bất cứ cái gì cũng có hai mặt như đồng xu. Mưa khiến không khí mát mẻ, cây cối xanh um. Nhìn đám rau sau vườn sau một vài trận mưa là tự thấy lòng vui mơn mởn. Mùa mưa đất cho nhiều món quà hay sản vật hiếm có như nấm mối, rau non, su su, đậu ve, bí,… thật biết ơn làm sao.

Bầu trời chiều sau cơn mưa u u tịch tịch, tĩnh lặng và tinh khiết. Wow, những buổi chiều sau mưa được ngắm trời mây, ngắm cây cối, đi dạo bộ dòng dòng hay ngồi nghe Diễm Xưa của Trịnh là đây chứ đâu.

Chà lại mưa nữa rồi, mình nhớ từng đọc đâu đó rằng mùa thu là mùa đói bụng. Mà ở Pleiku mùa này cũng se se mát mát chẳng khác nào mùa thu. Ăn một tô bún cua không thơm dằn bụng buổi chiều sẽ ngon lắm đây…

NHẬT KÝ VƯỜN…Tuần này tụi mình bận quá. Farm đang trong giai đoạn bón phân, cắt chồi, lão chồng chôn chân ở đấy luôn rồi...
28/06/2025

NHẬT KÝ VƯỜN…

Tuần này tụi mình bận quá. Farm đang trong giai đoạn bón phân, cắt chồi, lão chồng chôn chân ở đấy luôn rồi. Năm đầu học làm nông dân, lão ấy đối mặt với nhiều khó khăn lắm, nhưng khó khăn nhất vẫn là việc không cạnh nhau hằng ngày.

Mình thì mỗi ngày vắng chồng là một ngày thử xem nên sắp xếp thế nào để thời gian và công việc trôi chảy. Cũng may nhờ thế mà mình ít xuống vườn hơn, đến khi xuống thăm thì có nhiều niềm vui nảy nở.

Đám diếp cá lan rộng và xanh rì, cải mầm mọc lên tràn nhựa sống, hàng đậu ve mình mới gieo 3 tuần mà nay đã cho trái rồi, thật thần kỳ. Đậu bắp ngày nào cũng có hoa nở, trái mới non mơn mởn nhô ra như ngón tay của một thiếu nữ, đúng cái tên tiếng anh của nó (lady finger). Mấy cây đậu rồng leo giàn mãi không thấy trái đâu, tưởng tụi nó giống đực thì cũng bắt đầu nở bông rồi. Cải cay tím, cải mù tạc cũng đã dày lá hơn. Duy chỉ có đám cải xoong đang lên mơn mởn thì bị sâu cắn phăng hết, thật buồn. Nhưng thôi, rút kinh nghiệm, mình sẽ trồng lại những loại rau nào tự chống chọi được với sâu để khỏi mất công suy nghĩ.

Có vườn vui ở chỗ cứ lâu lâu xuống vườn là lại thấy vui vì tìm được một điều gì đó mới mẻ, có vẻ như sự đợi chờ của mình sẽ được hồi đáp. Dĩ nhiên là cũng có nhiều lúc mình sẽ bị thất vọng vì sâu bọ hay sóc chim nẫng mất thành quả lao động. Nhưng chẳng sao cả, thua keo này ta bày keo khác.

Dù chỉ trồng mấy đám rau mà mình thấy được nhiều quy luật của tự nhiên ghê: những giống rau nào mang trong mình mùi hương hoặc vị cay thì có vẻ khó bị sâu ăn hơn là những giống rau không mùi. Và cùng xuất phát điểm, trồng cạnh nhau chung một điều kiện sống, hai cây mọc lên có thể rất khác nhau. Thì ra môi trường chỉ là một yếu tố, yếu tố quan trọng quyết định vẫn là nội tại của mỗi cái cây. Con người cũng vậy nhỉ!

Hôm nay là ngày gia đình Việt Nam, may mà cả nhà đều có mặt.

TẢN MẠN NGÀY MƯA BÃOSáng Chủ Nhật, dù vẫn còn mây xám bao phủ bầu trời nhưng thi thoảng trời đã hửng nắng.Một tuần bão q...
15/06/2025

TẢN MẠN NGÀY MƯA BÃO

Sáng Chủ Nhật, dù vẫn còn mây xám bao phủ bầu trời nhưng thi thoảng trời đã hửng nắng.
Một tuần bão qua rồi.

Là người con của miền Trung, ký ức tuổi thơ của mình gắn liền với những cơn mưa và mùa lũ.

Trong những ký ức về mùa nước nổi giá lạnh, lại có nhiều khoảnh khắc ấm áp và đáng yêu.

Mưa đầu mùa, lúc nước vừa dâng lên, nhà mình thế nào cũng có cá đồng ăn. Ngày thường thấy những ngư cụ như cái lừ, cái chẹp, mắc lưới của ba được gác trên trần nhà. Đến mùa mưa đầu ba lấy xuống mang ra đồng ra rào, tối thế nào ba cũng mang về cho mấy mẹ con một rổ cá, ba thì co rúm người vì ướt lạnh. Cá rô chiên giòn, cá lúi căng bụng trứng, cá cứng tươi xanh. Mình thì thích nhất là rổ cá cứng (cá con nhỏ nhưng rất cứng). Mẹ thường lấy cá này cho lũ vịt ăn, chỉ giữ lại kho tiêu một ít thôi, thế mà con bé lúc đó lẫn bây giờ đều thích lắm. Vẫn nhớ mẹ còn cười “định giành ăn của lũ vịt luôn hả con”.

Mưa làm nước dâng lên khắp đồng, ba dùng chiếc ghe nhỏ chở mấy chị em đi. Nhìn mái chèo khua nhẹ dưới dòng nước trong, đứa nhỏ mang áo mưa là mình thích thú vô cùng, chẳng lo nghĩ gì đến chuyện mưa gió gây mất mùa.

Mưa làm mùi của nồi cơm củi mới nấu thơm hơn mùa hè nóng. Cái mùi mới mẻ của gạo phơi khô, lẫn mùi nắng và mùi khói bếp củi, mộc mạc và chân phương. Trời mưa mà ăn cơm nóng với ruốc kho hay cá cứng rim thì hết cả nồi. Không phải cá, mà cho tới giờ, nồi cơm ngon nhất với mấy chị em nhà mình là nồi cơm nóng ăn với muối tiêu trên nóc nhà hồi lũ 99. Đó là nồi cơm cứu trợ từ một bác họ hàng sau khi nhà mình bị đói vì tránh lũ suốt một ngày.

Mình nhớ ba từng mua cho hai chị em mình hai chiếc dù công chúa rất đẹp nhân chuyến ba đi làm xa về. Cứ mưa là tụi mình thích thú vác đi chơi. Tối về ba ôm ngủ, ba kể lại rằng chị mình có gác chân lên cả cổ ba.

Sau này, có một hình ảnh rất an yên mà mình thường hay nhớ về: đêm, ngoài trời mưa rả rích, trong nhà, mẹ mặc chiếc áo len màu đỏ tươi thật đẹp ngồi bên giường thủ thỉ nói chuyện với tụi mình bên ánh đèn dầu.

Nhiều đêm mưa, mình chìm vào giấc ngủ trong khi vẫn nhớ về hình ảnh đó.

Được mấy hôm trời nắng ráo, mát mẻ, không khí dễ chịu dù lũ muỗi và sâu bắt đầu lăm le xâm lược mớ rau non. Ai theo dõi ...
08/06/2025

Được mấy hôm trời nắng ráo, mát mẻ, không khí dễ chịu dù lũ muỗi và sâu bắt đầu lăm le xâm lược mớ rau non. Ai theo dõi page mình chắc cũng thấy mình thường mở đầu bằng chuyện thời tiết. Cũng phải thôi, vì mình hay để ý mấy điều tưởng chừng nhỏ nhặt đó. Mỗi sáng nhìn trời, dù nắng hay mưa, đều có chất thơ riêng của nó.
Mà thôi, hôm nay không kể chuyện nắng mưa nữa. Mình kể tiếp câu chuyện về quê:

Kỳ 2: Sau nếp sống tối giản, phải tính tới chuyện sống được.

Ngân sách dự phòng – để yên tâm sống chậm

Từ khi đi làm, mình hiếm khi thuộc nhóm thu nhập thấp. Nhưng đi làm thuê thì dừng việc là dừng lương. Vậy nên lúc quyết định rời phố, tụi mình đã lên kế hoạch kỹ. Đầu tiên là chuẩn bị một khoản ngân sách dự phòng – kiểu như cái gối mềm lót dưới lưng, để nếu rơi thì cũng không đau quá.

Cách mình tiết kiệm là: chia thu nhập thành từng khoản rõ ràng, để dành trước, tiêu sau. Trong nhiều tháng trời, tụi mình ưu tiên tích lũy cho quỹ này, đôi khi phải bớt những thứ muốn mua nhưng chưa thực sự cần. Việc tiết kiệm còn có động lực lớn hơn khi có một mục tiêu cụ thể.

Một nguồn thu nhập thụ động

Phần thứ hai là nghĩ cách để có thu nhập thụ động. Tùy mỗi người mà chọn hình thức khác nhau – có thể là cho thuê một phần tài sản, có thể là đầu tư cổ phiếu, gửi tiết kiệm, hoặc thứ gì đó mình hiểu rõ và thấy phù hợp.

Mình không phải là nhà đầu tư giỏi, nhưng mình tin vào việc tích lũy bền bỉ. Thay vì đặt mục tiêu làm giàu nhanh, mình chọn đặt tâm trí vào những thứ có thể nuôi dưỡng dài lâu. Như cái cây – không ra quả sau một hai hôm, nhưng nếu chăm đều thì sẽ có ngày hái được.

Công việc từ xa – giữ lấy năng lực của mình

Còn một phần quan trọng nữa là công việc có thể làm ở bất cứ đâu. Có một anh khách hàng từng nói với mình rằng: “Những gì thuộc về năng lực cá nhân thì không ai lấy mất được.” Đúng thật. Dù mình không còn đi làm ở thành phố nữa, thì những kỹ năng, kinh nghiệm mình tích lũy vẫn còn đó.

Viết lách, dạy ngoại ngữ online, bán vài sản phẩm mình tin dùng – không mang lại thu nhập khủng nhưng cũng đủ để cuộc sống thêm phần chủ động. Tất nhiên cũng phải sắp xếp để công việc không lấn sang bữa cơm hay buổi chiều chơi với con. Nhưng chỉ cần mình chủ động, mọi thứ đều xoay xở được.

Và sau cùng – tình yêu của đất, của người

Còn một điều không nằm trong kế hoạch tài chính, nhưng lại là điều khiến mình thấy đủ đầy , đó là tình cảm của gia đình, sự tử tế của người quê, và món quà từ đất: những trái cà, nắm rau, quả bí tự tay trồng, không thuốc, không ép. Có những thứ không tính bằng tiền, nhưng lại làm cho cuộc sống thấy “giàu” theo một cách rất riêng.
Về quê sống chậm không có nghĩa là trốn chạy. Mà là chọn sống khác đi một chút: giản dị hơn, chậm hơn, nhưng không buông xuôi. Và để làm được điều đó, tụi mình phải sắp xếp kỹ từng phần. Từ tiền bạc đến công việc, từ tinh thần đến môi trường sống.

Nhìn lại, thấy thật may vì tụi mình đã chuẩn bị. Và vì đất này vẫn còn lành.

Và dù mưa thì hoa vẫn nở...

Tây Nguyên đang mùa mưa.Hồi đầu mình cũng không để ý lắm, cứ tưởng cũng như Sài Gòn, vào mùa mưa trời cũng nắng nóng. Nh...
01/06/2025

Tây Nguyên đang mùa mưa.

Hồi đầu mình cũng không để ý lắm, cứ tưởng cũng như Sài Gòn, vào mùa mưa trời cũng nắng nóng. Nhưng khồng… mùa mưa đến thì trời mát đến mát lạnh luôn rồi.

Yêu những bông hồng thắm sắc mỗi ngày tô điểm cho khu vườn. Mưa thì mưa, hoa nở thì hoa nở…

Về quê thì... sống bằng gì?Đó là câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu mình suốt một thời gian dài, khi ý định “về quê sống” b...
30/05/2025

Về quê thì... sống bằng gì?
Đó là câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu mình suốt một thời gian dài, khi ý định “về quê sống” bắt đầu nhen nhóm.
Mình vốn thích những con đường vắng, cánh đồng xanh ngắt và những buổi chiều nhiều gió. Nhưng ý nghĩ về một cuộc sống chậm rãi hơn, lành mạnh hơn – thật ra – chỉ thực sự lớn lên sau khi mình sinh bé đầu. Ắt hẳn người mẹ nào nghỉ thai sản cũng sẽ nhiều trăn trở, lo lắng, sợ xa con trong những ngày sắp phải đi làm lại. Ắt hẳn cảm giác mỗi sáng chào con đi làm, ánh mắt thơ ngây của con nhìn theo, tiếng khóc của con khuất sau cánh cửa và gương mặt mừng rỡ của con chiều về nhìn thấy mẹ từng khiến nước mắt của một người làm mẹ lặng lẽ rơi ngược vào lòng. Mình đã ước rằng mình có thể thành tỷ phú thời gian, ít nhất là khi con còn nhỏ.
Nhưng có em bé, đồng nghĩa với thêm nhiều khoản chi tiêu. Ấy vậy mà, mình lại chọn về quê – nơi ít cơ hội kiếm tiền hơn. Có vẻ thật mâu thuẫn, phải không?
Dù thế thì mâu thuẫn ấy cũng không dập tắt được khát khao được sống gần thiên nhiên hơn, được cùng con lớn lên trong một nhịp sống nhẹ nhàng. Và vợ chồng mình đã quyết định: trong vòng hai năm, tụi mình sẽ về quê.

Kỳ 1 – Bài toán đầu tiên: Quản lý tài chính

Việc đầu tiên mình làm không phải là về quê. Mà là về lại với chính cách gia đình mình chi tiêu.
Dù tự thấy mình không hoang phí, nhưng mình vẫn hay mua sắm linh tinh, không hẳn theo kế hoạch gì cả. Thế nên, mình bắt đầu bằng việc điều chỉnh thói quen tiêu xài – với hai mục tiêu:
👉 Chi tiêu có lý trí hơn
👉 Tăng phần tiết kiệm để chuẩn bị cho bước ngoặt lớn
May mắn là thời điểm đó, mình đọc được cuốn Tâm lý học về tiền - một cuốn sách giúp tư duy về tiền bạc rõ ràng hơn. Và mình còn nhận được một câu hỏi “thức tỉnh” từ một người bạn: “Tại sao sống ở thành phố, ai cũng chi nhiều hơn mức cần thiết?”
Mình và chồng bắt đầu xem lại mọi khoản chi:
– Không mua đồ hiệu chỉ vì đang có đợt giảm giá
– Giảm tần suất những bữa ăn ở nhà hà hàng hay đi cà phê cuối tuần
– Đặt ngân sách cố định cho việc mua sắm mỗi tháng
– Không mua thiết bị điện tử nếu không thật sự cần hoặc chưa tiết kiệm đủ
– Không mua hàng trả góp
– Hạn chế thực phẩm chế biến sẵn, vừa không tốt cho sức khỏe, vừa đắt
– Mua vừa đủ thực phẩm để không lãng phí

Nếu trước đây, đi siêu thị thấy gì hay hay, mình cũng mua sẵn để có lúc dùng. Thì sau này, mình không có thói quen mua những thứ không thực sự quá cần nữa. Dần dà, mình cũng không cảm thấy quá háo hức hay có mong muốn “must have” với những sản phẩm thời trang. Và dĩ nhiên, tụi mình cũng dành một phần ngân sách cho việc đọc và du lịch, vốn là hai sở thích của gia đình mình. Sau vài tháng điều chỉnh, tụi mình đã dần hình thành được một khung chi tiêu ổn định, rõ ràng theo từng nhóm:
Chi phí – Tiết kiệm – Đầu tư – Chia sẻ

Kết quả là, đến khi rời thành phố, mình không bị “choáng” vì thu nhập giảm. Ngược lại, mình thấy bản thân và gia đình sống nhẹ nhàng hơn với một nền tảng tài chính đủ dùng và một thói quen tiêu xài lành mạnh.

Từ ngày về đây, mình thi thoảng gặp những tình huống rất khôi hài. Số là, lâu lâu nhà mình có khách đến chơi, thường là ...
25/05/2025

Từ ngày về đây, mình thi thoảng gặp những tình huống rất khôi hài.

Số là, lâu lâu nhà mình có khách đến chơi, thường là các cô chú hoặc đồng nghiệp của ba mình. Mọi người thấy tụi mình dọn về quê thì thường hỏi thăm tình hình mấy đứa nhỏ. Ba mình thường vui vẻ trả lời rằng mấy đứa dọn về đây ở hẳn rồi. Thế rồi gì thì gì cũng sẽ có mấy câu hỏi kiểu: “Thế chúng nó làm công việc gì, cơ quan ở đâu?”. Ba mình bảo đại khái công việc cũng làm ở đây luôn. Chắc rằng ông cũng không biết giải thích tiếp công việc của tụi mình như thế nào cho người khác hiểu.

Có lẽ có nhiều người cũng như mình, cũng từng một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, tự hỏi ý nghĩa cuộc sống là gì? Mình là gì nếu mình không phải là một kế toán, một nhân viên ngân hàng hay một giáo viên? Và tại sao, từ lúc nào, sau cái tên, màn giới thiệu của một người luôn là công việc.

Kể cả bản thân mình, khi quyết định rời thành phố lớn, rời chức vụ nghe cũng sang sang mà bao nhiêu năm nỗ lực cho nó, mình cũng ít nhiều lo lắng. Và điều ngớ ngẩn mà mình lo là: sau này khi điền vào bảng sơ yếu lý lịch, trong mục nghề nghiệp của cha, nghề nghiệp của mẹ, con mình sẽ điền gì vào đó nhỉ.

Nhưng rồi, nhiều ngày sống chậm an yên cùng con, cùng cây cối và chăm chú suy ngẫm, mình nhận thấy rằng có thể, chính những câu hỏi đó mới giúp mình thấy bản thân mình từng bị đóng khung trong một chiếc hộp tên là “nghề nghiệp”. Một chiếc hộp được gói ghém cẩn thận bởi thành tích, chức danh, và cả sự công nhận từ người khác. Rời khỏi chiếc hộp ấy, ban đầu là hoang mang, sau là tự do.

Với mình, những tòa nhà cao tầng, những chuyến du lịch đắt đỏ, những bữa ăn sang trọng với rượu vang hảo hạng cũng chỉ là lớp vỏ bề ngoài mà thôi. Mình thấy rõ tâm mình hơn khi ngồi ôm con ngắm nhìn những bông hoa trong khu vườn nhỏ, nghe tiếng chim ríu rít chuyền cành, tiếng gió xào xạc trên tán nhãn. Mình thấy được là chính mình, ngày ngày đọc sách, viết những câu chuyện mình muốn, học hành và chiêm nghiệm về bản thân, về cuộc sống.

Còn con mình, mai sau nó có thể ghi vào giấy tờ rằng ba mẹ nó làm nghề gì cũng được. Nhưng mình tin, điều quan trọng hơn là nó sẽ nhớ rằng ba mẹ nó từng sống một cuộc đời chân thành và vui vẻ - với chính mình, với đất đai, với cây cỏ, với người thân.

Và biết đâu, sau này khi có ai hỏi: “Thế ba mẹ cháu làm gì?”, con mình sẽ mỉm cười mà đáp: “Ba mẹ cháu sống.”

Sớm nay, cây nguyệt quế trong vườn b**g nở, thoang thoảng hương hoa khắp khu vườn nhỏ.

Từ những củ giống khô tưởng chừng không mọc được, sau nhiều tháng vùi vào đất, củ đã nảy mầm. Ban đầu chỉ là chồi non nh...
21/05/2025

Từ những củ giống khô tưởng chừng không mọc được, sau nhiều tháng vùi vào đất, củ đã nảy mầm.

Ban đầu chỉ là chồi non nhú lên, một sớm ngủ dậy, như một bàn tay vươn từ đất, đã thấy một cành dài với chiếc búp non vươn lên. Rồi hoa từ từ b**g cánh.

Loài hoa này hồi nhỏ mỗi lần đi ngang sân nhà ai nhìn thấy, mình cũng thầm ngưỡng mộ và tấm tắc khen. Mình còn thầm đặt cho nó tên là “hoa dây cột tóc”. Vì bông hoa rực rỡ như cái dây cột tóc chùm mà mấy cô mấy chị cột thật xinh xắn sau mái đầu.

Mà tên thật của nó là gì nhỉ? Mình chưa kịp search nữa…

RỜI PHỐ VỀ QUÊ TỤI MÌNH MẤT GÌ?Mấy ngày nay trời u u, dìu dịu, vì có vài cơn mưa ghé qua trong ngày nên không khí mát mẻ...
18/05/2025

RỜI PHỐ VỀ QUÊ TỤI MÌNH MẤT GÌ?

Mấy ngày nay trời u u, dìu dịu, vì có vài cơn mưa ghé qua trong ngày nên không khí mát mẻ hơn hẳn. Chiều chiều mây xám vắt ngang trời, vài vệt nắng nhàn nhạt thả bước xuống, làm mớ đồ mới giặt nhanh khô hơn. Gió mùa này nhè nhẹ, dìu dịu chứ không thốc lên lạnh buốt như hồi mùa đông, sắp vào hè rồi…

Từ ngày về quê, khi không đi làm văn phòng nữa, tụi mình thấy có nhiều thay đổi trong cuộc sống. Cuối tuần ngồi nghĩ nghĩ, ra mình cũng mất đi nhiều cái đã có nhiều năm ở thành phố lớn ghê.

Không còn những buổi sáng vội vàng đến công ty trên con đường nóng bức đông đúc, không màn hình máy tính suốt một ngày dài, không cửa kính văn phòng và không có cảm giác thèm được tự do nhưng mông thì phải gắn chặt vào cái ghế (hồi đó mình bị khô mắt và đau chân nặng do ngồi họp quá nhiều cơ). Thay vào đó là những chiều ngồi ngắm mây trời trong lúc con ngủ, để tâm trí thả trôi theo cảnh vật sau nhà. Cũng có khi đổi gió, hai vợ chồng sắp xếp công việc rồi chở nhau đi đón con, dạo phố, ăn vặt.

Không còn thường xuyên dùng mỹ phẩm son phấn, tẩy trang như khi đi làm, không giày cao gót, không xúng xính sắm sửa quần quần áo áo thay cho đủ 5 ngày ở công sở. Những khoản này giúp mình tiết kiệm kha khá và quan trọng là không làm tâm trí lẫn tủ đồ đầy thêm.

Cũng không còn những khoản chi phí đắt đỏ phi lý chỉ vì một ly cà phê hay một vé khu vui chơi cho con và hiếm hoi thời gian dẫn con đi nhà sách vì cứ biện lý do bận bịu và mệt mỏi sau thời gian dài vùi đầu vào công việc và di chuyển. Thay vào đó tụi mình có thể thong thả cho con ngồi trong nhà sách bao lâu tùy thích, chơi ở quán cà phê rộng hay khu vui chơi trẻ em với giá cả rất “vừa túi” hay cho con trải nghiệm thiên nhiên thỏa thích trong khu vườn hay farm.

Không còn cứ mỗi sáng cuối tuần là phải dậy sớm, đi chợ hoặc siêu thị mua chất vào tủ lạnh một lượng thực phẩm cho đủ dùng cả tuần, biết là không giữ được chất dinh dưỡng nhưng vì bận bịu nên chẳng thể làm khác. Thay vào đó mình chỉ cần xuống vườn 5 phút là đã có một rổ rau tập tàng nấu tôm hay một đĩa rau muống xào tỏi, rau sống cuốn thịt. Lâu lâu lại có ít đậu bắp đổi món. Sắp tới còn có ngọn bí để xào và su su để luộc. Gà và trứng từ trong farm, thịt heo và bò thì mua ở lò người quen. Giảm được nhiều chi phí nhưng lại tăng được chất lượng.

Không còn cảm giác tiếc nuối đêm Chủ Nhật, không còn cảm giác căng thẳng khi phải quay lại văn phòng vào thứ Hai. Tụi mình thấy thời gian cạnh nhau được dài ra.

Về quê thích vậy đó.

Address

Skygarden

Telephone

+84985904887

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when JA Farm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to JA Farm:

  • Want your business to be the top-listed Grocery Store?

Share