25/05/2025
Từ ngày về đây, mình thi thoảng gặp những tình huống rất khôi hài.
Số là, lâu lâu nhà mình có khách đến chơi, thường là các cô chú hoặc đồng nghiệp của ba mình. Mọi người thấy tụi mình dọn về quê thì thường hỏi thăm tình hình mấy đứa nhỏ. Ba mình thường vui vẻ trả lời rằng mấy đứa dọn về đây ở hẳn rồi. Thế rồi gì thì gì cũng sẽ có mấy câu hỏi kiểu: “Thế chúng nó làm công việc gì, cơ quan ở đâu?”. Ba mình bảo đại khái công việc cũng làm ở đây luôn. Chắc rằng ông cũng không biết giải thích tiếp công việc của tụi mình như thế nào cho người khác hiểu.
Có lẽ có nhiều người cũng như mình, cũng từng một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, tự hỏi ý nghĩa cuộc sống là gì? Mình là gì nếu mình không phải là một kế toán, một nhân viên ngân hàng hay một giáo viên? Và tại sao, từ lúc nào, sau cái tên, màn giới thiệu của một người luôn là công việc.
Kể cả bản thân mình, khi quyết định rời thành phố lớn, rời chức vụ nghe cũng sang sang mà bao nhiêu năm nỗ lực cho nó, mình cũng ít nhiều lo lắng. Và điều ngớ ngẩn mà mình lo là: sau này khi điền vào bảng sơ yếu lý lịch, trong mục nghề nghiệp của cha, nghề nghiệp của mẹ, con mình sẽ điền gì vào đó nhỉ.
Nhưng rồi, nhiều ngày sống chậm an yên cùng con, cùng cây cối và chăm chú suy ngẫm, mình nhận thấy rằng có thể, chính những câu hỏi đó mới giúp mình thấy bản thân mình từng bị đóng khung trong một chiếc hộp tên là “nghề nghiệp”. Một chiếc hộp được gói ghém cẩn thận bởi thành tích, chức danh, và cả sự công nhận từ người khác. Rời khỏi chiếc hộp ấy, ban đầu là hoang mang, sau là tự do.
Với mình, những tòa nhà cao tầng, những chuyến du lịch đắt đỏ, những bữa ăn sang trọng với rượu vang hảo hạng cũng chỉ là lớp vỏ bề ngoài mà thôi. Mình thấy rõ tâm mình hơn khi ngồi ôm con ngắm nhìn những bông hoa trong khu vườn nhỏ, nghe tiếng chim ríu rít chuyền cành, tiếng gió xào xạc trên tán nhãn. Mình thấy được là chính mình, ngày ngày đọc sách, viết những câu chuyện mình muốn, học hành và chiêm nghiệm về bản thân, về cuộc sống.
Còn con mình, mai sau nó có thể ghi vào giấy tờ rằng ba mẹ nó làm nghề gì cũng được. Nhưng mình tin, điều quan trọng hơn là nó sẽ nhớ rằng ba mẹ nó từng sống một cuộc đời chân thành và vui vẻ - với chính mình, với đất đai, với cây cỏ, với người thân.
Và biết đâu, sau này khi có ai hỏi: “Thế ba mẹ cháu làm gì?”, con mình sẽ mỉm cười mà đáp: “Ba mẹ cháu sống.”
Sớm nay, cây nguyệt quế trong vườn b**g nở, thoang thoảng hương hoa khắp khu vườn nhỏ.